DÙ BỊ PHẢN ĐỐI, TRẺ VẪN LÀM NHỮNG GÌ CHÚNG MUỐN

Khi con bạn muốn làm gì đó, hãy cứ để chúng làm. 

Càng bị cấm đoán, trẻ càng muốn làm tới cùng

Trách nhiệm, nói một cách khác, chính là sự cảm thông, là sự quan tâm chia sẻ đến người khác. Bạn cần nhận thức rằng chúng ta không thể sống đơn lẻ mà phải sống trong các mối quan hệ với những người xung quanh và xã hội. Do đó, chúng ta cần phát huy tốt vai trò cá nhân của mình. Nếu hiểu rõ vấn đề này rồi thì cho các con tự quyết định việc mình sẽ làm.

Kể cả khi các con có đi vào con đường xấu, cũng không nên bắt chúng phải từ bỏ những gì chúng đã chọn. Hãy luôn nói với con rằng:”Hãy làm những gì con muốn”. Hãy cho chúng được trải nghiệm. Có lẽ việc cố gắng thấu hiểu suy nghĩ của con cũng đóng một vai trò nào đó. Cha mẹ càng ngăn cấm, càng nói không được, chúng càng kiên quyết làm.

Cũng giống như khi đi trượt tuyết, nếu bạn sợ hãi và cố gắng ngả người về phía sườn núi, kiểu gì bạn cũng ngã. Nhưng ngược lại, nếu lao người về phía con dốc, chúng ta sẽ không gặp vấn đề gì cả. Trượt tuyết là môn thể thao đi ngược lại với bản năng của con người. Càng lao mình về phía dốc chúng ta càng lạng lách một cách dễ dàng.

Tương tự như vậy, những lúc con muốn làm theo ý mình, cha mẹ cũng nên buông mình theo con, chắc chắn chúng sẽ trượt trơn tru, nhịp nhàng hơn là chúng ta tưởng.
Quan trọng là khi ấy cha mẹ phải liên tục trao đổi cùng con cái. Nếu bạn không đối thoại được với con, bạn sẽ không thể cải thiện được bất cứ thứ gì hết.

Cha mẹ can thiệp sâu sẽ ảnh hưởng đến năng lực phán đoán của con cái

Việc chúng ta cố gắng giữ bọn trẻ không bị thương hay không cho chúng làm gì mới thực sự là điều nguy hiểm.

Cha mẹ càng cấm đoán khắt khe, càng răn đe “Không được bạn trai bạn gái gì hết, còn đang đi học hẹn với hò gì”, con càng dễ phạm phải sai lầm nghiêm trọng với cô bạn gái đầu tiên con gặp. Thế nên, không được cấm đoán con cái. Hãy để con tích lũy thật nhiều kinh nghiệm, có như vậy, chúng mới biết tự phán đoán trước mọi sự việc và sống thật tốt sau này.
Con người cũng là một loài động vật, vì vậy nếu như không được rèn luyện thường xuyên sẽ không bao giờ tiến bộ. Nếu bạn cứ cố gắng nuôi dưỡng một đứa trẻ trong môi trường thuần khiết, dùng mọi cách để tránh các nguy hiểm xung quanh con, chúng sẽ không thể tồn tại tốt trong một thế giới đầy biến động như hiện nay được.

Cha mẹ càng can thiệp quá nhiều, trẻ con càng đi theo hướng ngược lại. Chúng ta cũng vậy, thời niên thiếu, chúng ta thường làm trái lại lời răn dạy của cha mẹ hay lời nhắc nhở của thầy cô. Dù cha mẹ có phản đối đi chăng nữa, con cái vẫn cứ làm theo những gì chúng muốn. Vậy tại sao chúng ta không thử lấy đó làm tiền đề để cha mẹ và con cái cùng đối thoại một cách cởi mở hơn? Điều đó không những rất tốt cho con trẻ mà còn rất tốt cho chính những người làm cha làm mẹ như chúng ta.