TRẺ CÀNG GIỎI Ở TRƯỜNG, TƯƠNG LAI CÀNG ĐÁNG LO!

Để có thể tồn tại trong một xã hội như hiện nay, người tài giỏi dĩ nhiên không phải là người giỏi ở trường theo “khuôn mẫu”, mà là người dù gặp bất cứ tình huống nào cũng tự mình suy nghĩ, lựa chọn câu trả lời phù hợp với hoàn cảnh, có thể truyền tải, tác động những suy nghĩ của mình đến những người xung quanh.

Nếu được dạy và học một cách máy móc thì tất yếu trẻ sẽ không bao giờ trở thành những người tài giỏi. Nếu đơn giản “Dạy học là sự truyền đạt kiến thức từ thầy sang trò”, mà không dạy trẻ “Khả năng nắm bắt vấn đề”, “Năng lực phán đoán”, “Khả năng truyền đạt” thì sẽ thui chột khả năng của trẻ trong tương lai.

Trên thực tế, chế độ giáo dục của nước ta ngày nay chỉ biết cho trẻ học thuộc lòng những gì được viết sẵn trong sách giáo khoa, đào tạo nên những con người thụ động ngoan ngoãn vâng lời không biết phản kháng, ví dụ như khi được ra lệnh “quay phải” thì anh ta lập tức sẽ làm theo chứ không hề có ý định tìm hiểu nguyên nhân tại sao phải làm thế..

Chính vì vậy, thành tích học tập của con trẻ có kém, thì các bậc cha mẹ cũng không cần phải ca thán. Ngược lại, đối tượng cần phải lo lắng chính là những học sinh học rất giỏi ở trường. Nói cách khác, nếu bạn tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, bạn có thể nghĩ đến một bi kịch ở tương lai. Khi đi học, bạn là một học sinh xuất sắc, nếu vẫn cứ mãi ảo tưởng về mình như vậy khi bước vào xã hội, thì xác suất bạn gặp thất bại rất cao. Hơn thế, bởi “năng lực sinh tồn” không cao, nên nếu bạn liên tục bị vấp ngã thì càng về sau bạn càng khó để tự mình đứng dậy. Con người luôn phải liên tục học tập suốt đời, đó là điều tất yếu. Thường những người có thành tích tốt ở trường học khi bước chân ra ngoài xã hội sẽ sớm va phải khó khăn bởi anh ta có những suy nghĩ sai lầm, ảo tưởng tự cho rằng “ta đã biết, đã được học tất cả mọi thứ ở trường rồi”.

Ngoài ra, trong giáo dục vẫn luôn tồn tại vấn đề “Thang điểm tiêu chuẩn” (standard score). Thang điểm tiêu chuẩn chỉ cho ta biết một cách tương đối khả năng ghi nhớ trong một khoảng thời gian nhất định chứ không phản ánh năng lực tổng thể và khả năng trong tương lai của một người.

Tinh thần mạnh mẽ sẵn sàng đương đầu với những thách thức ở tầm cao sẽ không có đất để được nuôi dưỡng. Dù có dùng bao nhiêu thời gian đi chăng nữa, thì người đó vẫn sẽ mãi mãi không thể trưởng thành. Hay nói cách khác, họ sẽ chẳng thể nào tồn tại trên cuộc đời này nếu sống một mình, không có ai bên cạnh giúp đỡ.

Cũng giống như trong lần đầu tiếp xúc, chỉ cần nghe người đối diện nói đã tốt nghiệp tại một trường đại học danh tiếng nào đó thì ngay lập tức người nghe sẽ cho rằng người ấy tài giỏi. Với người lớn cũng không tránh khỏi tư duy theo lối đó. Có thể nói cách nghĩ đó cũng là hậu quả của một nền giáo dục coi trọng điểm số.